Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2015

Thương thay đứa con thân tàn ma dại khi làm vợ không hôn thú

Từ khi chấp nhận cuộc sống vợ chồng với Chung, Duyên chưa bao giờ được chồng đưa về thăm quê, ra mắt bố mẹ và những người thân của chồng dù rất muốn.

Thực tế, cô chẳng hiểu gì và cũng không biết gì về gia đình nhà chồng.

Cuộc sống mong manh không hôn thú

Duyên là một trong những nạn nhân của Ngôi nhà Bình yên số 20 Thụy Khuê, Hà Nội. Học hết lớp 9, Duyên bỏ học ở nhà làm ruộng. Suốt ngày quẩn quanh với cha mẹ, lam lũ với ruộng vườn cho đến năm 25 tuổi cô vẫn chưa có được mối tình nào.


Ảnh minh họa.

Đến năm 2005, cô cùng với một số bạn rủ nhau vào Bình Phước làm công nhân bóc vỏ hạt điều cho 1 doanh nghiệp tư nhân với hy vọng thay đổi cuộc đời.

Cuộc sống mới với công việc mới không mang lại cuộc sống như mong đợi mặc dù các cô đã rất cố gắng. Những khó khăn cơm áo gạo tiền cộng thêm nỗi cô đơn thiếu vắng người thân, thiếu người chia sẻ tình cảm khiến các cô luôn khao khát tìm kiếm một chỗ dựa. Và rồi cô đã quen và yêu Chung, một thanh niên quê ở Huế vào Nam làm nghề xây dựng. Chẳng bao lâu hai người quyết định dọn về chung sống với nhau mà chẳng cần làm đăng ký kết hôn.

Từ khi chấp nhận cuộc sống vợ chồng với Chung, Duyên chưa bao giờ được chồng đưa về thăm quê, ra mắt bố mẹ và những người thân của chồng dù rất muốn. Cô chẳng hiểu gì và cũng không biết gì về gia đình nhà chồng.

Ngược lại, chồng chị cũng chẳng cần biết gia đình vợ như thế nào và cũng chẳng thèm liên hệ hỏi thăm 1 lần cho phải phép. Nói ra chẳng ai tin chứ gia đình nhà chị có mấy người anh ta cũng không biết, chứ đừng nói gì đến biết hết tên mọi người. Họ đâu có quyền và nghĩa vụ gì vì họ đâu phải là vợ chồng chính thức.

Do tính chất công việc, anh Chung phải thường xuyên đi làm xa, tiền bạc kiếm được anh ta giữ lại chi dùng cho cá nhân và hầu như không bao giờ đưa về cho vợ. Chưa bao giờ Duyên dám hỏi anh ta có bao nhiêu tiền. Tất cả một mình cô phải lo lắng xoay xở trong khoản tiền lương hạn hẹp của mình. Cô nghĩ có thể chồng mình dành dụm cho gia đình tương lai. Mỗi khi ở nhà anh ta thường lấy quyền làm chồng để quát nạt, bắt bẻ vợ nên quan hệ giữa 2 người cũng chẳng mấy thuận hòa, êm ấm. Cô chịu đựng chẳng dám phàn nàn. Mỗi khi có điều gì không vừa ý anh ta thường chửi mắng, nhiếc móc, thậm chí có thể đánh đập sau đó lại bỏ đi nhiều ngày.

Bố mẹ xót xa nhìn con thân tàn sau già nhân ngãi

Năm 2007, sau khi sinh con, những tưởng mọi sự sẽ thay đổi nhưng anh Chung còn đối xử với vợ con tệ hơn. Anh ta không quan tâm đến con và cũng chẳng quan tâm đến vợ, mặc cho Duyên phải tự xoay xở lấy. Sức khỏe không tốt nên sau sinh Duyên không đủ sữa cho con bú. Không đi làm được nên không có tiền mua sữa cho con anh ta cũng chẳng thèm quan tâm. Không những thế anh ta còn tỏ thái độ hắt hủi, chửi bới đánh đập chị Duyên và ít về nhà hơn.

Quá mệt mỏi, quá khó khăn, quá quẫn bách không biết làm sao Duyên đã liên hệ với cha mẹ đẻ. Xót xa cho con, mẹ cô nháo nhào vay mượn tiền bạc đi vào Bình Phước tìm mẹ con Duyên. Vào đến nơi bà không thể tin được cô con gái của mình thân tàn ma dại đến vậy, nên ngay lập tức bà mua vé bắt mẹ con Duyên về Bắc.

Lúc đó, đứa bé mới được có 40 ngày tuổi. Sau khi vợ con về Bắc, Chung cũng có ra thăm 1 lần sau đó bặt tăm luôn, thỉnh thoảng anh ta lại đến hành hạ, đe dọa chị... Không đăng ký kết hôn nên cha mẹ Duyên đành làm khai sinh cho đứa bé không có tên cha.

Về sống ở Thái Nguyên với cha mẹ, Duyên luôn mang mặc cảm mình là người vô tích sự dù được cha mẹ yêu thương, bao bọc. Cha mẹ là giáo viên nghỉ hưu, lương bổng chẳng là bao nên kinh tế gia đình rất chật vật. Đó là chưa kể năm nay Duyên cũng đã sang tuổi 33, không tài sản, không nghề nghiệp, lỡ dở một mình nuôi con nhỏ nên cơ hội có được hạnh phúc riêng cho mình là rất khó khăn. Cô không tin có người đàn ông nào có đủ lòng tốt có thể bao dung cả 2 mẹ con cô...

Không muốn trở thành gánh nặng cho cha mẹ, lo lắng cho tương lai của con gái nên đã có lần Duyên tâm sự với bạn bè ý định mang con sang Trung Quốc tìm việc làm, mà cũng có thể là tìm một tương lai khác theo chị có thể sẽ sáng sủa hơn. Biết được điều này, người chồng hờ của chị kiên quyết phản đối với ý định đe dọa chị…

Chuyên gia tâm lý Võ Thị Minh Huệ: Nền tảng của hôn nhân bền vững

Giấy chứng nhận kết hôn là một loại giấy tờ hộ tịch nhân thân được cơ quan Nhà nước có thẩm quyền xác nhận một người nằm trong tình trạng hôn nhân. Sau khi đăng ký kết hôn, sẽ phát sinh quyền lợi và nghĩa vụ đối với người chồng và người vợ. Nếu như nam nữ sống chung mà không đăng ký kết hôn thì sẽ gặp rắc rối trong việc xác định tài sản chung và tài sản riêng, cũng như rất khó khăn để chứng minh quyền lợi của mình.

Khi 2 người tự nguyện sống chung, sẵn sàng đăng ký kết hôn, đó chính là nền tảng của một cuộc hôn nhân bền vững. Giấy đăng ký kết hôn sẽ là cơ sở để luật pháp bảo vệ quyền lợi và sự ràng buộc về nghĩa vụ của mỗi người. Đó cũng là động lực để người vợ, người chồng vượt qua mọi thử thách, khó khăn để giữ cuộc hôn nhân cho mình.

Luật sư tư vấn:

Trong câu chuyện của chị Duyên với người chồng sống chung với nhau kia không phải là quan hệ vợ chồng theo pháp luật quy định để đưa ra một cách giải quyết phù hợp. Theo quy định của Luật Hôn nhân và gia đình thì việc kết hôn phải được đăng ký và do cơ quan đăng ký kết hôn thực hiện; Nam, nữ không đăng ký kết hôn mà chung sống với nhau như vợ chồng thì không được pháp luật công nhận là vợ chồng.

Theo Nghị quyết số 35/2000/QH10 của Quốc hội, kể từ ngày 01/01/2001 trở đi, nam và nữ chung sống với nhau như vợ chồng mà không đăng ký kết hôn, đều không được pháp luật công nhận là vợ chồng. Trong trường hợp quan hệ vợ chồng được xác lập trước ngày 03/01/1987, mà chưa đăng ký kết hôn thì được khuyến khích đăng ký kết hôn; trong trường hợp có yêu cầu ly hôn thì được Toà án thụ lý giải quyết theo quy định về ly hôn của Luật Hôn nhân và gia đình năm 2000; Nam và nữ chung sống với nhau như vợ chồng từ ngày 03/01/1987 đến ngày 01/01/2001, mà có đủ điều kiện kết hôn theo quy định của Luật này thì có nghĩa vụ đăng ký kết hôn trong thời hạn hai năm; từ sau ngày 01/01/2003 mà họ không đăng ký kết hôn thì pháp luật không công nhận họ là vợ chồng.

Do đó, nếu chị Duyên không còn yêu thương chồng và kiện ly hôn ra Tòa án để chấm dứt quan hệ hôn nhân, chấm dứt việc bị chồng đe dọa thì Tòa án chỉ giải quyết vấn đề về tranh chấp tài sản và nuôi con (nếu có), Tòa án không công nhận là vợ chồng.
Còn việc chị không muốn tiếp tục chung sống với người chồng, chị có thể tự tách ra ở nơi khác. Nếu người chồng có hành vi đập phá, phá hoại tài sản của chị hoặc đe dọa chửi bới, làm cho chị mất việc làm, chị có thể trình báo đến chính quyền để đề nghị xử lý người kia về hành vi hủy hoại tài sản hoặc có lời nói thô tục xúc phạm đến danh dự, nhân phẩm của chị.

Nguồn Người Đưa Tin

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét